February 18, 2008 :: Rating

Tôi phải nói một điều rằng là tôi mê âm nhạc đến mức có thể ví von: ăn cũng âm nhạc, uống âm nhạc, ngủ âm nhạc. Một ngày nào đó nếu không còn được nghe những bài hát mình yêu thích thì có lẽ tôi sẽ khó mà nguôi ngoai được những mệt nhọc hằng ngày trong công việc cũng như trong đời sống...
Lời Bài hát
Trình bày: Tuấn Ngọc
Anh hát cho em bài tình ca thiết tha
Anh hát cho em dù lòng nghe xót xa
Một lần gặp gỡ đã là bao thương nhớ
Thương dáng em cười nhớ nét mặt bờ môi
Anh nhớ năm xưa mùa xuân em đến thắm anh
Em nói yêu anh rồi tình qua rất nhanh
Một ngày chợt đến bỗng tình như đã lỡ
Một ngày chợt đến bỗng đời như tan vỡ
Ai đã yêu em những đêm buồn giá lạnh
Và ai âu yếm hát những lời thiết ca trìu mến
Ai đã nâng niu đón đưa ngày tháng dài
Giờ đâu còn nữa tình yêu đã hết tình ta đã chết
Anh chúc cho em đời yên vui đắm say
Anh chúc cho em dù lòng nghe đắng cay
Một ngày nào đó dẫu tính ta đã tớ
Anh ngày nào đó ta vẫn yêu người mà thội

Phân Tích
Tôi rất mê dòng nhạc tiền chiến, có lẽ vì thế ai cũng cho rằng tôi là " ông cụ non" nhưng điều đó không hẳn là như thế vì bản thân mỗi người đã là một bộ phận liên kết, chỉ vì trong nghệ thuật nó trừu tượng và " quá nhiều bản sao" nên đôi lúc khó phân biệt được đâu là thật đâu là giả, âm nhạc không biên giới, không phân biệt tuổi tác và cuộc sống...Thế nên mỗi người có thể chọn lựa cho mình một khoảng thích hợp.Tôi yêu nhạc tiền chiến
Không đơn giản vì cái tâm tình bên trong ca khúc, trong tình yêu cũng như trong số phận dòng nhạc nào chẳng mang theo, thế nhưng theo tôi điều để tạo nên sự riêng biệt trong dòng nhạc tiền chiến bởi nó luôn chứa đựng một sự bí ẩn...sự vui buồn được dấu kín đằng sau những ca từ mạnh khỏe, tuy bi mà không lụy, đặc biệt những thân phận trong các ca khúc tiền chiến luôn có một sức sống mãnh liệt đằng sao những trăn trở và đau thương...
Có người bạn đã hỏi cùng tôi rằng tôi thích nghe nhạc vui hay buồn, tôi cũng nói vui : tôi thích nghe nhạc buồn khi vui lẫn khi buồn. Khi buồn nghe nhạc buồn để thấy rằng nỗi buồn của mình chẳng là bao nhiêu, mình vẫn còn may mắn hơn nhiều người. Khi vui nghe nhạc buồn để thấy mình là người hạnh phúc, phải biết nâng niu gìn giữ điều đó thật trọn vẹn...
Tuy nói vui nhưng đó cũng là tâm niệm cũng tôi, sống phải biết mình biết ta, biết được mình đứng ở vị trí nào...
Hôm nay tình cờ ngồi quán cà phê quen cùng đứa bạn, một quán nhỏ nằm trong góc khuất của khu phố Đà Lạt, ngồi bên ly cà phê đen không đường nhâm nhi cùng với cái lành lạnh của Đà Lạt, sáng nay đầu tuần người qua phố tấp nập...Sau cơn mưa trời trở nên sáng hẳn, cây cối " xanh như ngọc "...không gian thật dễ chịu. Tôi và thằng bạn chẳng nói gì, nó có vẻ như đang phiêu, đôi mắt tựa hồ xa xăm nhưng tôi biết hắn đang rất chăm chú vào những bản nhạc tiền chiến êm đề
m đang vang lên trong một không gian nhỏ bé. Tôi cũng thế.
Đã quá! bài hát hay quá!, Tôi hét to khi bản nhạc tiếp theo vừa mới dạo lên rồi bỗng nhiên ngại ngần vì ai cũng nhìn vào tôi, nhưng tôi hiểu họ cũng vui vì thấy một người cùng sở thích như mình vào đây để thưởng nhạc. Bài Tình Ca Cho Em của Nhạc Sĩ Ngô Thụy Miên, bài hát mà tôi rất yêu thích... Giọng Tuấn Ngọc hay quá, giọng hát cao vút và ấm làm sao, khi nghe Tuấn Ngọc hát tôi có cảm giác tựa hồ Tuấn Ngọc đang phiêu, phiêu hồn vào từng nốt nhạc nghe thật trữ tình và chứa chan cảm xúc tuy vậy vẫn không mất đi sự nam tính, sự mạnh mẽ và chững chạc!
Phải nói là " Tôi yêu thích " bài hát Bài Tình Ca Cho Em của Nhạc Sĩ Ngô Thụy Miên do Tuấn Ngọc trình bày, bài hát hay quá và còn một điều đặc biệt nữa là bài hát đã gắn liền với một kỷ niệm khó quên
trong tôi...nhiều lúc nghe và tôi lại mơ tưởng bài hát như Nhạc Sĩ đã viết cho mình...tôi cũng thích sáng tác nhạc
Anh hát cho em bài tình ca thiết tha
Anh hát cho em dù lòng nghe xót xa
Một lần gặp gỡ đã là bao thương nhớ
Thương dáng em cười nhớ nụ mắt bờ môi
Tôi đã quen em trong một lần tình cờ, một thằng lông ngông thích ngồi quán cà phê một mình như tôi lại có đôi lúc diễm phúc lắm.Tôi đã quen và quen bởi quán cà phê đặc biệt trong Sài Gòn, một thành phố đầy náo nhiệt con người dễ dàng vụt qua mất nhau không ngờ lại cho tôi gặp em. Hai nhân vật nhỏ nhất trong một quán nhỏ toàn người già! em vẫn trêu tôi như thế sau này mỗi khi chúng tôi lại vào đó trước kia hai mình người hai bàn lẻ loi. Bài hát ấy đã cho hai mình gần nhau trong một bàn...

Tôi đã quen em trong một lần tình cờ
Tôi yêu bài đó bởi vì tôi yêu em...Em đã kể cho tôi nghe về giai thoại của bài hát trong ngày đầu tiên chúng tôi gặp mặt, tôi luống cuống trong ngày đầu tiên, đúng là hữu duyên thiên lý năng tuơng ngộ.
Anh nhớ năm xưa mùa xuân em đến thăm
Em nói yêu anh rồi tình qua rất nhanh
Một ngày chợt đến bỗng tình như đã lỡ
Một ngày chợt đến bỗng đời như tan vỡ
Chúng tôi chia xẻ nhau biết bao nhiêu chuyện trên trời dưới đất, chúng tôi ca hát bên nhau và luôn nghĩ về nhau mỗi lúc không gặp nhau...
Tình nghệ sĩ
Tình nghệ sĩ thật mãnh liệt, cuốn hút không thể kiềm chế được nhưng cũng dễ phôi pha!
mới ngày nào còn đó những vần thơ
Anh không là cơn gió
Chỉ thoáng qua vô tình
Anh mãi là thuơng nhớ
Khắc sâu trọn bóng hình
Bên nhau cùng ca hát
Mênh mông cả đất trời
Tim lòng ta hun đúc
Tình yêu như lên khơi...
Và chúng tôi bước qua nhau thật nhẹ nhàng, tưởng lòng tan nát những tan hoang, nào ngờ tình cũng qua loa lắm, nỗi nhớ tình tôi yên ngủ ngoan.
Nhưng tôi vẫn luôn khắc sâu những hình ảnh, những kĩ niệm đẹp. khi mới xa nhau mỗi lần nghe lại bài hát lòng tôi như tan nát. Dần dần bài hát ấy đã trở thành một sở thích không thể nào thiếu mỗi khi tôi chọn nhạc để nghe bài hát đó có thể làm tôi dại khờ lên khi vừa nghe thấy, có thể làm tôi hân hoan như sóng dâng...cũng có thể là một con thuyền không bến luôn hư hư thực thực chốn mông lung...
Tình yêu không trọn vẹn, đôi vai gầy người có còn run lên mỗi độ heo may về. Khi em cất lên tiếng hát có còn chăng đôi mắt long lanh đầy tha thiết...Khi mưa về ai sẽ cùng em ngồi hàn huyên tâm sự? như ngày xưa?
Ai đã yêu em những đêm buồn giá lạnh
Và ai âu yếm hát những lời thiết tha trìu mến
Ai đã nâng niu đón đưa ngày tháng dài
Giờ đâu còn nữa ngày vui đã hết tình ta đã chết
Chuyến thuyền tình đã đổi bến, chuyện ngày xưa đã thành kỷ niệm, dù không trọn vẹn nhưng vẫn sống mãi trong lòng anh. Vết thuơng đã liền da mặc dầu mỗi khi trở trời đôi lúc cũng nhói lên buốt giá nhất là những khi cô đơn
Anh vẫn là anh sau mùa yêu ấy, vẫn là anh của ngày xưa lúc nào cũng mong ước em được hạnh phúc!
Anh chúc cho em đời yên vui đắm say
Anh chúc cho em dù lòng nghe đắng cay
Một ngày nào đó dẫu tình ta đã lỡ
Một ngày nào đó ta vẫn yêu mãi người thôi...
Cà phê rơi đuờng phố bỗng chơi vơi, bài hát cũ xa xôi giờ thức dậy, trái tim yêu vô tình bỗng tan chảy, với bình minh xa vắng tự bao giờ...

Nicky_t2