Thursday, May 24, 2012
 Tiếng Việt (Việt Nam) English (Australia)
 VIỆT MEDIA ARTICLES & RESOURCES
30
Vẫn có em bên đời

Em phải đi ra sân một lát, em muốn cười lên, muốn hít thở đôi chút, muốn cảm ơn cuộc đời đã để em gặp anh, để thấy mình vẫn còn có nhau trong những ngày xa cách…Tự dưng em lại muốn hát, hát khi còn có thể...

 

Nhạc và lời: Trịnh Công Sơn
Ca Sĩ: Khánh Ly

Vẫn thấy bên đời còn có em.
Tấm lòng em như lá kia còn xanh.
Rừng ơi hãy giữ cho bền nhé,
những cành hoa phai quá không đành.

Vẫn thấy bên đời còn có em.
Mái nhà năm xưa tóc em còn bay.
Gặp nhau giây phút trong đời ấy,
nỗi gì bâng khuâng vướng chân hoài.

Em đã đến nơi này tựa như cánh én
dịu dàng trao chút hương hoa mùa xuân.
Nhớ gì mà nắng vàng cánh rừng,
thương ai mà sương khuya vội vàng buông.
Chiều nay bên trời xao xuyến,
còn em trong từng nhớ thương.

Mỗi vết thương lành, một nỗi vui.
Mắt cười mênh mông giữa đôi bàn tay,
dù em khẽ bước không thành tiếng.
Cõi đời bao la vẫn ngân dài.

 

Hôm nay là thứ hai. Ngày đầu tuần! Em đến cơ quan, phải bắt đầu một tuần làm việc mới với những nụ cười và nhịp chân tinh nghịch.

Em rất hay cười. Có một lần, anh bảo em ‘Lúc nào em cũng cười được àh?’ . Em buồn. Như vậy có nghĩa là anh không hiểu em. Một nụ cười dù gì đi chăng nữa vẫn có tên là “nụ cười”. Khi người ta cười thì cũng có nghĩa là người ta đã chủ ý “vui hoá” cuộc sống. Còn nếu muốn biết có cái gì sau nụ cười ấy thì tại sao ta không thử nhìn vào mắt nhau?

 Cách đây vài hôm, có một người khách họ thổ vai em bảo “ I like the way you talk. A smiling face may lead us to success. You’ve got it. Keep it for your own, little!”. Như thế này mà vẫn còn được gọi là “little”, nhưng mà …cũng thinh thích! Cái cảm giác mình bé bỏng và mình là một cái gì đó quan trọng nó hay hay thế nào ấy anh ạh! Có một câu hỏi mà mãi đến sau này, khi anh và em tự tay mình xây nên những bức tường trước mặt nhau, em mới tìm được câu trả lời.Em mệt mỏi trong thế giới của cái gọi là “ngưòi lớn” và chỉ có bên anh, em mới được chính là em, ngớ ngẩn, vụn vặt, không thể nào lớn hơn được. Câu trả lời là vậy đó !

"...Mỗi vết thương lành, một nỗi vui.
Mắt cười mênh mông giữa đôi bàn tay,
dù em khẽ bước không thành tiếng.
Cõi đời bao la vẫn ngân dài."


Hôm nay là thứ hai. Suốt một ngày em loay hoay trong căn phòng nhỏ. Suốt đêm qua em không thể nào ngủ được. Nhắm mắt chưa hẳn là ngủ. Cổ họng đau rát và khô quắp lại. Khắp người nóng sầm sập, tóc quệt mồ hôi rin rỉn ướt. Không biết bao nhiêu lần em sờ tay lên giá sách cuối giường tìm chai nước. Chỉ những muốn đổ xoà chai nước kia lên mình cho dịu cơn sốt kia, nhưng mà đau, đau lắm. Từng ngụm nước uống vào mà cứ như thể ai đó đang dùng hàng tá gai nhọn móc xé lên da thịt.

Em mở toang cánh cửa sổ cho hơi lạnh tràn vào. Em không nghỉ là mình phát bệnh nhanh đến vậy. Buổi sáng, anh còn nghe em cười. Buổi chiều hai chị em dắt nhau đi xem người ta triển lãm gốm. Buổi tối, vẫn còn lên lớp. Lâu lắm rồi em mới có được một ngày chủ nhật trọn vẹn đến vậy. Một ngày chủ nhật dành cho mình và cho những người mình yêu thương. Sáng nay em gọi điện hỏi chị về thuốc. Chị mắng . Chắc chắn là bị cái bệnh mà người ta hay gọi là Adenoids. Nếu muốn dứt hẳn thì buột phải cắt. Nhưng mà…em sợ…sợ dao kéo..và sợ nếu phải như vậy, sau này em còn có hát được nữa không ? Anh đã lần nào được nghe em hát đâu?

Hình ảnh: Deviantart
Biển lạnh . Sóng tràn bờ , trắng xoá dịu êm, em đã hát...
(Ảnh: Blog Việt )

Hôm kia, trên biển, em tặng cô bạn nhỏ bài “Vẫn có em bên đời”. Biển lạnh . Sóng tràn bờ , trắng xoá, len tận sâu vào bãi trong. Những ngọn nến run rẩy trong đêm. Em hát. Hát chay như vậy. Chắc là dở tệ! Nhưng biết đâu đó lại là lần cuối cùng mọi người còn nghe em hát. Cái cô nhỏ ,chính xác ban đầu là bạn của anh, rồi nghiễm nhiên là của em sau buổi chiều giáp Noel năm ngoái. Anh từng nói “Đôi lúc, sự tình cờ làm nên điều kì diệu nơi cuộc sống”. Em tin hơn lúc nào hết. Nếu em không biết anh, sẽ không có cuộc gặp gỡ tối ngày hôm ấy, em sẽ không biết cô bạn nhỏ, điều kì diệu sẽ không xảy ra...

“ Em đã đến nơi này tựa như cánh én
Dịu dàng trao chút hương hoa mùa xuân”…


Câu hát viết cho cô ấy, cho em, và cho tất cả chúng ta. Và đó là điều kì diệu mà chỉ có em, cô bạn nhỏ, một người khác, và một ngưòi khác nữa mới biết được. Đôi lúc em thấy mình cần phải cảm ơn cuộc sống .Sau này, nếu không còn hát được nữa, em cũng sẽ vui vì em còn có những người bạn mà cuộc sống này đã mang lại.

 Hôm nay là thứ hai. Suốt một ngày em loay hoay với nỗi nhớ, loay hoay với nỗi sợ hãi. Em có một chiếc hộp dùng để góp nhặt và cất giữ kỉ niệm. Nằm trên giường, em chỉ muốn nhổm dậy , mở khoá để đem chiếc hộp ấy ra . Trong ấy có bao nhiêu là thứ của anh và em. Em toan ngồi dậy rồi lại sợ ..nên thôi. Em sợ những giọt nước mắt. Đôi khi nỗi buồn cũng nhiều như là cát. Trong ấy còn có cả những lá thư em viết mà không gửi . Khi bần thần, em viết. Viết xong lại cất đi.. Khi viết, em cứ nghĩ là mình đang trò chuyện. Trò chuyện với một người câm. Ngốc thật ! Em cứ viết thế này, biết đâu nỗi nhớ sẽ vơi đi. Gặp nhau làm gì để rồi mãi hoài niệm, mãi ngụp lặn trong nỗi nhớ không dám gọi tên.

Hôm nay là thứ hai. Buổi chiều đã trôi qua gần trọn . Nắng mềm đi rất nhiều rồi
anh ạh. Ngay chỗ em ngồi mà nhìn ra chỉ thấy lá và nắng nhẹ nhàng lao xao. Gác thu rồi mà ! Chỉ có điều nơi em , mùa thu không bao giờ trọn vẹn. Vừa thoảng qua đã lại co mình muốn quay đi. Nhưng buổi tối thì lạnh. Có một con đường đêm nào em và thằng bạn cũng đi qua. Đường chạy thẳng xuống bờ sông, hai bên đường bàng nhuốm đỏ, nơi góc đường chỗ cung Văn hoá có hai cây hoa sữa hoa xanh tròn xum xoe. Nguời ta than thở rằng đi đâu cũng nồng mùi hoa sữa, nhưng mấy ai biết là gió ấm lên là nhờ có hoa. Đông mà sang thì hoa sẽ tàn, gió sẽ lạnh. Em cũng thích mùa đông, nhưng mà chắc còn lâu nữa đông mới chớm, vậy là còn lâu nữa mớI được mặc chiếc áo len chị dệt cho. Mà lạnh về thì nơi anh sẽ cóng lên mất ! Vậy thì em không mong nó đến nữa, em muốn thời gian ngưng đọng lại nơi đây.

Em phải đi ra sân một lát, em muốn cười lên, muốn hít thở đôi chút, muốn cảm ơn cuộc đời đã để em gặp anh, để thấy mình vẫn còn có nhau trong những ngày xa cách…Tự dưng em lại muốn hát, hát khi còn có thể, hát rằng …

Vẫn thấy bên đời còn có em
Tấm lòng em như lá kia còn xanh
Rừng ơi hãy giữ cho bền nhé
Những cành hoa phai quá không đành…

Ý kiến

Hiện chưa có ý kiến nào.

Ý kiến của bạn

Name (required)

Email (required)

Website

Enter the code shown above:

 VIỆT MEDIA CHANNELS
 More articles...
 NGHE TRUYỆN HAY
Hoa báo xuân - Lê Thiệp
Truyện Xã Hội - 495 views
Y tế: Ma túy 29
Truyện Xã Hội - 325 views
Tất cả, trong nụ hôn - Ninh Hạ
Truyện Tình Cảm - 4147 views
Cai Ong Thuy
Truyện Người Lớn - 6598 views
Duyên Ma 2
Truyện Ma - 924 views
Hiểu đời
Truyện Xã Hội - 2420 views
Người khắc bia mộ 11
Truyện Ma - 1114 views
06-MrAndMrsVuiVe-ThapNhiCamQuan
Truyện Hài Hước - 609 views
Khoảng trống bâng khuâng
Truyện Tình Cảm - 947 views
Tình người 2
Truyện Xã Hội - 932 views
 VIP BUSINESSES

   Register   |   Advertise   |   Ads Guidelines              Trang Chủ    Đăng Ký   |   Liên Hệ Quảng Cáo       

VIET INTERNET MARKETING Tel: +61 3 9311 2280   |   Page Generated in 0.578125 Seconds