Thứ Tư, Tháng Năm 23, 2012
 Tiếng Việt (Việt Nam) English (Australia)
 VIỆT MEDIA ARTICLES & RESOURCES
19
Việt Hương: Không bật đèn xanh làm sao có con

"Kinh nghiệm về sự đổ vỡ, về việc đánh mất hạnh phúc ư? Chắc là không có và không ai muốn thứ kinh nghiệm ấy đâu. Mình không giữ được hạnh phúc thì làm sao dám khuyên ai, vì khuyên là đồng nghĩa với mang điều tốt đến cho họ.

Nhưng rõ ràng, hạnh phúc thì không thể đến từ cố gắng của một người, mà phải luôn là sự hi sinh từ cả hai bên. Lúc trước, tôi đi ra ngoài giỏi, chỉ biết kiếm tiền với công việc, còn về nhà thì vụng về, cơm không biết nấu, giống như một thây ma. Tôi đã từng là người không biết hi sinh, không biết nhịn".


Sau khi hạnh phúc đầu tiên đổ vỡ, danh hài Việt Hương sống trong tâm trạng "con chim sợ cành cây cong".

Có lần chị nói mình thèm có một đứa con riêng, và đó sẽ là niềm hạnh phúc, sự an ủi trong những ngày sống một mình. Chị thực hiện "kế hoạch" này đến đâu rồi?

Đó là lúc quá cô đơn nên nghĩ liều vậy thôi, bây giờ nghĩ lại thấy cũng rùng mình, vì đâu dễ gì người ta chịu "đưa con" cho mình. Tôi vui vẻ trên sân khấu, ồn ào ngoài đời, nhưng lại im hơi lặng tiếng khi về nhà, lúc ở một mình. Nhìn lại, thấy ít khi nào mình dám bật đèn xanh cho các cơ hội của hai người, làm sao có con được.

Nếu có người chịu "đưa con", nhưng nếu được hỏi trước, chị nghĩ con có muốn nhận chị làm mẹ không?

Chắc không đâu. Tôi đã từng là một người phụ nữ "kì quặc", theo nghĩa "lấy xe làm nhà". Con ở nhà đợi mẹ buồn ngủ luôn, khi tỉnh giấc thì mẹ còn ngủ, khi về nhà thì mẹ đã đi... Kế hoạch ấy chắc cũng phải chờ đợi một thời gian nữa và cũng chờ ở phía bên kia có người "rộng lượng" hơn.

Chắc do hình mẫu của chị về người đàn ông quá "lý tưởng"?


Bây giờ tôi chẳng có lý tưởng gì cả, tôi chơi thân với những người bạn là đồng tính, họ tâm sự cho tôi hết các nỗi niềm của "đàn ông", tôi thấy thật vô lý khi tự đặt ra các lý tưởng này nọ.

Tôi là một phụ nữ "quái chiêu", suốt ngày chỉ biết đi diễn, chạy show kiếm tiền, về nhà thì hoàn toàn vô dụng, chiên trứng cũng thấy khó khăn. Người đàn ông nào thật vị tha, giỏi chuyện nhà thì mới chịu được tôi, vậy thì người đặt ra các quy tắc phải là phía bên kia.

Hay là có khi phía bên kia "sáng mắt mà không thấy được Thái Sơn"?

Nhiều khi tôi thấy mình xác nữ hồn nam, nên gần nữ quá cũng không được - hay gây gổ, mà gần nam quá cũng không xong - sợ bị quyến rũ. Tôi không phải là một nghệ sĩ nhàn cư, khi được thiên hạ gọi mình bằng danh xưng này nọ, nghĩa là lúc ấy quá bận rộn rồi, chết cũng không nhắm mắt được đâu.

Lúc trước đi chạy show, ngất xỉu, truyền nước biển liền, nhưng khi bầu ném tiền ra là mắt sáng trưng, ngồi dậy ca hát.

Một người như thế, sao dám nghĩ là "Thái Sơn" này nọ, chỉ xưng là một thân phận đau khổ mà thôi. Tôi bây giờ đã bắt đầu thấu được chữ thất tình - lục đục, nên nhìn mọi sự cũng bình tĩnh hơn, không vì danh lợi mà bất chấp thời gian, chạy show sống chết. Tôi đã nghĩ nhiều hơn về nhân quả, về nghiệp duyên và về lẽ vô thường.


Tu hành là đồng nghĩa với diệt các nhục dục, nghe nói chị cũng đang muốn đi tu, vì quá cô đơn?

Cô đơn thì rõ rồi, nhưng tôi đã biết cách sống một mình. Mẹ tôi năm nay gần 70 tuổi, ở một mình nuôi chị em tôi từ năm 33, với rất nhiều khó khăn, vậy mà không than vãn gì cả. Nghĩ lại thân phận nghệ sĩ cũng khổ, tâm sự thì bị cho là nhiều chuyện, mà im lặng thì bị chửi là "chảnh".

Tôi làm sao để trở thành người "vô danh" đây? Thôi thì tiếng cũng được, mà tai cũng chẳng sao, phận mình nó vậy, chạy trốn cũng không xong. Tôi chưa đi tu nhưng thỉnh tượng phật đeo trên cổ, rằm mùng một thì cùng mẹ ăn chay, kinh đọc trước quên sau, nhưng lòng thì cứ nghĩ về những điều tốt lành.

Tôi đã học được chữ nhẫn để không quá bối rối trước những thị phi, trước miệng lưỡi của đồng nghiệp, của người đời. Trong một cách nào đó, tôi đã biết sống cô đơn.

Chị lý giải thế nào về chuyện chạy trốn dư luận và báo giới trong thời gian gần đây. Đừng nói đó cũng là đang tập sống cô đơn?

Làm sao chạy trốn được khi ánh đèn sân khấu vẫn sáng và mình vẫn ở trên đó, khi cuộc sống này vẫn gọi mình mỗi phút giây - chết còn không có nghĩa là xong là hết, nói chi chuyện ở cuộc sống phù hoa nhưng ràng buộc này. Có điều gần đây, tôi hay cùng mẹ đi về quê, đi chùa, rồi đi diễn xa, nhiều khi bỏ máy ở nhà, nhiều người gọi không được.

Cô đơn không phải cứ ở một mình là cô đơn, nhiều khi ở giữa chợ mà không thấy mình quen ai không biết cùng ai sẻ chia. Tôi đang nhìn sự cô đơn và trống vắng như là một sắc màu của đời người. Hỉ, nộ, ái, ố, dục, lạc... ai mà không một lần bước qua.

Hình ảnh nào diễn tả đúng hoàn cảnh "người phụ nữ" của chị lúc này?


Con chim sợ cành cây cong. Tôi đang đi tìm sự tĩnh tâm, cõi bình yên bằng cuộc sống cô đơn, với hi vọng nỗi sợ của mình sẽ mất đi và tình yêu sẽ quay trở lại. Trong sâu thẳm, tôi vẫn cần một người đàn ông ở bên cạnh.

Danong

Related Articles: Ngôi Sao Văn Nghệ

Ý kiến

Hiện chưa có ý kiến nào.

Ý kiến của bạn

Name (không được rỗng)

Email (không được rỗng)

Website

Enter the code shown above:

 VIỆT MEDIA CHANNELS
 More articles...
 NGHE TRUYỆN HAY
Bùa Yêu (2/2)
Truyện Ma - 3576 views
Trong vùng quên lãng
Truyện Tình Cảm - 1131 views
Ván Cờ Ma Quỷ (1/2)
Truyện Ma - 888 views
Cô Ba Trà (14/24)
Truyện Tình Cảm - 1067 views
Cay Đấng Mùi Đời 3
Truyện Tình Cảm - 1161 views
Đông Hà 2
Truyện Tình Cảm - 1062 views
Quỷ nhập tràng
Truyện Ma - 2249 views
Trong quan tài buồn 10
Truyện Ma - 1398 views
Bài học tuổi thơ
Truyện Tình Cảm - 1055 views
Phòng Mạch - NNN
Truyện Tình Cảm - 1421 views
 VIP BUSINESSES

   Register   |   Advertise   |   Ads Guidelines              Trang Chủ    Đăng Ký   |   Liên Hệ Quảng Cáo       

   Register   |   Advertise   |   Ads Guidelines              Trang Chủ    Đăng Ký   |   Liên Hệ Quảng Cáo       

VIET INTERNET MARKETING Tel: +61 3 9311 2280   |   Page Generated in 0,703125 Seconds