VIỆT MEDIA ARTICLES & RESOURCES 
|
|
Giọt nắng bên thềm Tháng Tám 04, 2008 Có lẽ ai đó sẽ lãng quên, có lẽ ai đó sẽ chẳng nhớ bài hát ấy... nhưng em sẽ nhớ dẫu em mù tịt về nhạc lý, nhớ từng khuôn nhạc, nhớ từng nốt pha nốt son bởi vì bài hát ấy là viết cho riêng em, cho mình em mà thôi. Giọt nắng bên thềm
Sáng tác: Thanh Tùng
Thể hiện: Tuấn Ngọc
Hoa vẫn hồng trước sân nhà tôi
Chim vẫn hót sau vườn nhà tôi
Giọt nắng bâng khuâng
Giọt nắng rơi rơi bên thềm
Bài hát bâng khuâng
Bài hát mang bao kỷ niệm
Những ngày đã qua
Lâu lắm rồi em không đến chơi
Cây sen đã lá bạc như vôi
Sỏi đá rêu phong
Sỏi đá chưa quên chân người
Bài hát rêu phong
Bài hát viết không nên lời
Đã vội lãng quên
Bài hát tìm trong khói thuốc từng giờ bình yên
Bài hát tìm trong tiếng nói cuộc tình đầu tiên
Trả lại cho tôi, trả lại cho em
Trả về hư không giọt nắng bên thềm
Hoa vẫn hồng trước sân nhà tôi
Chim vẫn hót sau vườn nhà tôi
Một sớm mai kia
Chợt thấy bơ vơ trong đời
Người vẫn đâu đây
Người cũng đã như xa vời
Chỉ là thế thôi
Khi thấy buồn em cứ đến chơi
Chim vẫn hót trong vườn đấy thôi
Chỉ có trong tôi ngày đã sang đêm lâu rồi
Bài hát cho em giờ đã hát cho mọi người
Để rồi lãng quên
Bài hát tìm trong khói thuốc từng giờ bình yên
Bài hát tìm trong lá biếc từng chiều hoàng hôn
Trả lại trong tôi, tìm lại trong em
Chỉ là lung linh giọt nắng bên thềm. 
Hoa vẫn hồng trước sân nhà tôi
Chim vẫn hót sau vườn nhà tôi
Giọt nắng bâng khuâng
Giọt nắng rơi rơi bên thềm
Bài hát bâng khuâng
Bài hát mang bao kỷ niệm
Những ngày đã qua
Ngày em đi, mặt trời vẫn mọc từ hướng đông, trời vẫn xanh, chim vẫn hót và cây cối vẫn reo hò khi có cơn gió chợt ùa qua.
Và anh, anh vẫn cần phải sống, phải làm những điều cần thiết mà một người cần phải làm... anh vẫn phải ăn, vẫn phải hít thở, vẫn phải xách xe ngày ngày đi làm... Tất cả mọi thứ với anh vẫn thế chỉ có một điều khác là không còn có em nữa, chỉ khác một điều là anh không còn nghe được tiếng chuông điện thoại quen thuộc mỗi sáng em gọi để đánh thức anh dậy. Chỉ khác một điều là nhà anh sẽ không còn in dấu chân bé xíu của một con nhóc lóc chóc hay phá phách, chỉ khác một điều sẽ chẳng còn ai ngồi ngắm chậu sen nữa và sẽ chẳng còn ai rên lên sung sướng mỗi khi cây ra bông anh nhỉ....
Ừ, mà sao tất cả những cái khác ấy chỉ liên quan tới em thôi? Kể ra em cũng đã rất tham lam khi đã cố trở thành một phần lớn thật lớn và chiếm quá nhiều thời gian của anh.
Em xin lỗi! Thật lòng nếu có thể ước điều gì đó em sẽ ước có thể lấy lại hết những kỉ niệm để anh của em lại có thể cười tươi, lại có thể nháy mắt chọc ghẹo bất kỳ một cô gái nào xinh xắn đi ngang qua. Ngày ấy, em nhớ anh đã từng bị bầm tím chỉ vì anh dại dột lỡ lời khen cô bé kia xinh xắn. Giờ thì anh có thể tự do ngắm nhìn rồi bởi vì em sẽ không ghen nữa đâu, em sẽ không hờn giận nữa.
Hơn lúc nào hết và hơn ai hết, em mong anh lại có thể cười lại, lại có thể tự tin gặp gỡ và yêu một người con gái khác. Có lẽ cô ấy sẽ biết yêu anh nhiều hơn em đã yêu. Có lẽ cô ấy sẽ biết cách làm cho anh hạnh phúc. có lẽ cô ấy mới là người sinh ra là dành cho anh đấy... Vì thế anh đừng yêu em nữa, đừng chờ đợi em nữa, đừng nuối tiếc những gì đã qua.
Sỏi đá rêu phong
Sỏi đá chưa quên chân người
Chúng có lẽ vẫn còn rất nhớ em, nhớ em nhiều như anh nhớ em vậy đó. Thế nhưng anh àh, tất cả kí ức trong em đã nhạt nhòa và cả anh cũng vậy đang dần là mây là khói trong em. Nói như thế, không có nghĩa là em đã quên anh, đã quên rằng mình đã yêu anh nhiều như thế nào... Em không quên nhưng em chẳng bao giờ nhớ lại, em đã để nó bay đi theo cơn gió. Quá khứ sẽ chỉ mãi là quá khứ mà thôi anh à! Không ai hay bất kỳ điều gì có thể làm cho thời gian quay trở lại.
Đã có lúc nào anh tự hỏi nếu thời gian có quay trở lại thì em có ra đi không? Hoặc giả ao ước điều đó. Câu trả lời vẫn là có anh à! Em vẫn sẽ ra đi, vẫn sẽ quyết định như em đã quyết định! Bởi dẫu là thời điểm nào em vẫn sẽ là em, vẫn sẽ phải đưa ra những quyết định cho đời mình.
Có đôi lúc em tự hỏi liệu có một ai đó trên cõi đời trần tục này có thể cho em một cái tên, một cái tên cho nỗi nhớ trong em về anh hay tất cả chỉ là lung linh... giọt nắng bên thềm...
Lâu lắm rồi em không đến chơi
Cây sen đã lá bạc như vôi
Anh có biết có đôi lần, chân em như quen lối về, nó cứ đi mà không có cái gì ngăn cản lại? Em đã ở đấy, trước cái cổng có giàn hoa giấy mà mỗi khi đến mùa hoa rụng, em luôn là người tới phụ mẹ anh quét dọn. Nước mắt em đã rơi, khi em nhớ lại chính em trước đây đã đứng chờ một cơn gió thoảng qua, xác hoa rơi và bay trong gió. Anh đã bảo em rằng ngày mình cưới sẽ vào một mùa hoa rụng để em có thể đi trên những cánh hoa giống như đi trên xác pháo nhà ai nổ rợp trời.
Em đã ngồi đó lặng lẽ một mình, cầm điện thoại, giá mà lúc đó em có can đảm gọi cho anh... Nhưng em đã không làm được điều đó. Em sợ! Em sợ mình đánh thức anh dậy bởi biết đâu đó là một giấc ngủ khó khăn đã lâu rồi anh mới có... Và nếu như thế thật thì tội của em lớn lắm!
Rồi có một lần, em giật mình thảng thốt khi nghe tiếng ho của anh bên trong vườn, hình như có kèm tiếng thở dài và bản nhạc em thích đang được ngân lên du dương. Trời bắt đầu trở lạnh rồi. Có lẽ lúc đó anh đang ngắm chậu sen em trồng và ngắm những hòn sỏi đã được chính tay em lựa và trang trí phải không anh? Ngày ấy, em là người đưa ra sáng kiến bỏ sỏi vào những khoảng đất còn trống trong vườn. Mình đã mất nhiều ngày liền anh nhỉ? Giờ nghĩ lại thấy ngốc thật đấy! Nhưng mừ nếu không nhờ thế thì giờ anh đâu có một khoảng vườn xinh xinh như thế, và rồi sau này con cái của anh có thể nhặt sỏi và chơi ô quan như mình hồi nhỏ.
Anh à!
Đừng hút thuốc nữa,
Đừng ngồi lặng lẽ một mình nữa,
Đừng tìm về em trong kỉ niệm nữa,
Đừng vùi đầu vào công việc nữa,
Hãy tìm cho mình một cái gì đó mới mẻ và sôi động một chút. Rồi một ngày kia, anh sẽ quên em, quên tất cả những gì thuộc về em đã có trong anh. Em tin là như thế. Bởi em chẳng có gì đáng để anh một người con trai hoàn hảo như thế yêu đến cùng cực. Em không xinh, em không giỏi, em không biết cuộc sống là như thế, em không biết gì hết ngoài việc cứ luôn làm khổ anh.
Em không muốn nhắc đến lý do vì sao em ra đi, ngoài cái lí do em đã đưa ra cho anh:"Chúng mình không hợp nhau!" bởi mọi chuyện cũng đã xảy ra và dó là quyết định của em. Em đã khóc và giờ thì không khóc nữa, không buồn nữa. Thỉnh thoảng em vẫn đi ngang qua nhà anh như một thói quen, chạy thật chậm để nhìn chỉ để nhìn vào nơi quen thuộc đó.
Có đôi lúc em buồn đến quay quắt, em đã vòng đi vòng lại tới nhiều lần trước cổng nhà anh, em thèm lắm cái cảm giác được nghe giọng nói của anh, thèm lắm cái cốc đầu của anh. Thèm lắm một cốc nước dâu ép anh làm... Thế nhưng em sợ, sợ mình lại làm thổi tung cái thế giới bình yên anh đã xây nên cho mình từ ngày đó. Hình như cuộc sống của em toàn nỗi sợ hãi thì phải?...
Có lẽ ai đó sẽ lãng quên, có lẽ ai đó sẽ chẳng nhớ bài hát ấy... nhưng em sẽ nhớ dẫu em mù tịt về nhạc lý, nhớ từng khuôn nhạc, nhớ từng nốt pha nốt son bởi vì bài hát ấy là viết cho riêng em, cho mình em mà thôi.
Cuộc sống luôn có những điều ta chẳng tin được nhưng dù sao sự thật vẫn là sự thật. Em đã ra đi rồi anh à. Hãy làm quen với cái thế giới không có em. Hãy mở lòng mình ra một chút, anh sẽ thấy trên đời này còn rất nhiều cô gái đáng để anh yêu hơn em... và trong số đó sẽ có một người là của riêng anh... của riêng anh mà thôi! Biết đâu lúc ấy, anh chẳng tìm đến em và nói với em rằng:"Cám ơn em đã giúp anh tìm ra một nửa của mình, anh nhỉ?"
Mỗi ngày, anh hãy cho mình một phút, một phút để yêu thương và chiều chuộng bản thân mình một tí tẹo anh nhé!
Trả lại cho tôi, trả lại cho em
Trả về hư không giọt nắng bên thềm | | No articles match criteria. |