Tháng Sáu 23, 2008 :: Rating

Tôi chợt hiểu vì sao tình ca Việt luôn mang nét sầu, mà chú tôi vẫn thích nghe, có lẽ vì mỗi một bản tình ca chuyên chở một kỷ niệm gợi nhớ gợi thương. Cũng như tôi bây giờ, mỗi khi nghe Mắt Biếc, hay Mắt Lệ, lại nhớ đến hạt mưa nào đã soi dấu chân tôi qua sân cỏ. Và chênh vênh với nụ hôn nào đã đánh mất…
Nhạc và lời: Ngô Thụy Miên
Thể hiện: Tuấn Ngọc
Nhớ tới năm xưa bên nhau
bước trong chiều mưa phím ru nhẹ đưa
Bến cũ đam mê say sưa
lá thu còn rơi người xa vắng người
Mắt biếc năm xưa nay đâu
cánh sao còn đây tóc mây nào bay
Phố vắng mênh mang mưa rơi
ước mơ nào nguôi tình đã phai rồi
Tình yêu như mây khói
thoảng theo gió buồn mơ hồ
Tình yêu như giông tố qua phố đìu hiu
Nhớ dáng xưa yêu kiều
trong chiều nhạt nắng, cung đàn gợi ý
Chờ nhau trong tê tái...
Mắt biếc năm xưa nay đâu
bến ga tịch liêu vắng xa người yêu
Lá úa đơn côi bơ vơ
cuốn theo chiều rơi người xa cách rồi
Dĩ vãng như bao cung tơ
lướt theo chiều mơ kết muôn bài thơ
Nuối tiếc yêu đương xa xưa
tháng năm nào trôi để nhớ nhung hoài
Tình yêu như kiếp mây trôi...
